thịt béo bở khó khăn lắm mới nuôi được kia, sau trận chiến này, e rằng phải cắt đi quá nửa, vận rủi thì một binh một tốt cũng chẳng còn, ta còn thấy đau lòng thay cho hắn. Liêu Đông Triệu Tuy vốn đã bị Cố Kiếm Đường áp chế đến thở không nổi, vậy thì chỉ còn lại ta cùng Yến Sắc Vương Triệu Bính vẫn không bị quản thúc. Nhưng Bắc Mãng lại thấu tình đạt lý, tâm ý tương thông với Ly Dương, sắp sửa liều chết với Bắc Lương. Ngươi đánh Tây Sở của ngươi, ta đánh Bắc Lương của ta, ai nấy làm việc của mình. Ta còn nghi ngờ Nguyên Bổn Khê cùng Thái Bình Lệnh có phải là một phe hay không. Nói cho cùng, chỉ có cha của Triệu Chú, vị đại phiên vương này là vẫn còn có thể sống an nhàn tự tại.”
Dương Quang Đấu khẽ cười nói: “Bản lĩnh tránh họa của Nạp Lan Hữu Từ, nếu hắn tự xưng thiên hạ đệ nhị thì không ai dám xưng đệ nhất.”




